Thơ ngày thầy thuốc 27-2

Description: ÁO TRẮNG BLOUSE Đã bao lần anh nói cùng em Trân trọng biết bao nghề thầy thuốc Như mẹ hiền mang niềm hạnh phúc Xoa dịu nỗi đau, trị bệnh giúp đời. Đôi bàn tay em chăm sóc, cứu người Thấu hiểu tiếng rên, cơn ho, nhịp thở Những kiến thức in sâu trong trí nhớ Nhiều đêm về vẫn trăn trở lo âu.

ÁO TRẮNG BLOUSE

Đã bao lần anh nói cùng em
Trân trọng biết bao nghề thầy thuốc
Như mẹ hiền mang niềm hạnh phúc
Xoa dịu nỗi đau, trị bệnh giúp đời.

Đôi bàn tay em chăm sóc, cứu người
Thấu hiểu tiếng rên, cơn ho, nhịp thở
Những kiến thức in sâu trong trí nhớ
Nhiều đêm về vẫn trăn trở lo âu.

Người quê nghèo nay ốm mai đau
Một nắng hai sương bốn mùa vất vả
Em như chim sâu soi từng kẽ lá
Giúp cho cây đời hoa trái sum suê.

Trách nhiệm, tình người, hai tiếng lương y
Thương cảm bệnh nhân, căm thù bệnh tật
Làm bác sĩ mà giống như dũng sĩ
Trận tuyến vô hình bên áo trắng bờ lu !!!
27/2/2014
Nghiêm Trường Dũng.


Bài thơ: Thầy Thuốc 

Tà áo trắng vẫn một màu trắng toát

Lời dịu dàng và ánh mắt dịu êm

Dáng đi vẫn nhẹ nhàng thanh thoát

Người bệnh nào cũng cảm thấy bình yên.

Khi đặt ống nghe lên trái tim người bệnh

Tim phập phù làm đau nhói tim ta

Tiếng của mạch như là mệnh lệnh

Khó khăn nào cũng tìm cách vượt qua!

Ta chưa phải giàu sang chi lắm

Còn bận lo toan lắm thứ việc nhà

Con đi học bao khoản tiền phải đóng

Bố mẹ nghèo vất vả ở quê xa.

Nhưng tất cả những gì tốt đẹp

Ta dành cho người bệnh hôm nay

Ai không biết có trời xanh kia biết

Khi trời xanh đang tỏa sáng đất này.

Vì lẽ đó mà ta không từ chối

Dù đêm khuya điện réo gọi đi liền

Vì người bệnh lòng ta không thoái thác

Cứu được người tâm linh bình yên.

(Lê Duy Phương)

Bài thơ: Bông hoa của cuộc đời

Như bông hoa nở giữa đời 

Nhẹ nhàng em đến với người ốm đau 

Có cần phép thuật chi đâu 

Nàng tiên áo trắng bay vào cõi nhân...

Thương người chẳng quản gian nan 

Sớm, khuya giường bệnh ân cần hỏi han 

Bàn tay rất đỗi dịu dàng 

Em mang đi cả trăm ngàn âu lo

Bước ra - để lại dặn dò 

Bước vào - xóa nỗi buồn xo cho người 

Ơi bông hoa của cuộc đời! 

"Lương y từ mẫu" như lời Người răn...

Dẫu còn vất vả khó khăn 

Không làm phai ánh trăng ngần trong em 

Trăm năm sen vẫn là sen 

Tấm lòng thầy thuốc - mẹ hiền, tỏa hương.. 

(Người lính)


Bài thơ: Trái tim người thầy thuốc

Trắng tinh màu áo của Thầy 

Trái tim nhân hậu đêm ngày tỏa hương... 

Giúp người đi tiếp trên đường 

Lương y - Từ Mẫu khiêm nhường hành trang 

Lá tươi xanh, lá ngả vàng 

Vượt qua bạo bệnh thênh thang cuộc đời... 

Trái tim ươm những nụ cười 

Trái tim ngăn giọt lệ rơi não lòng 

Trái tim bừng sắc hoa hồng 

Trái tim Thầy thuốc mênh mông tình người...

Bài thơ: Áo trắng ngành y 

Đã bao lần em thao thức thâu đêm

Trăn trở nghĩ suy từng căn bệnh nặng

Có đầy vơi những chiến công thầm lặng

Có ngậm ngùi đau xót nghẹn con tim…

Nhẫn nại, ân cần, đằm thắm là em

Nhẹ gót chân dõi theo từng hơi thở

Cho bình minh thêm niềm vui ấp ủ

Cho cuộc đời vơi bớt nỗi ưu tư.

Chiến công em nối tiếp suốt cuộc đời

Màu áo trắng với tấm lòng trong trắng

Vẫn âm thầm bao niềm vui thầm lặng

Bởi em – “Mẹ hiền” cao quý ngành y.
Mới hơn
Prev Post
Cũ hơn
Next Post

Ý kiến bạn đọc:

Với các bài đăng lại, tác giả sẽ sớm cập nhập nguồn hoặc xóa bỏ nếu nhận được yêu cầu từ chính tác giả!- trân trọng cám ơn!

Bài viết liên quan: