Chuyến xe tuổi trẻ-Thủy Tiên- cô gái đi qua hơn 30 quốc gia

Chia sẻ với các bạn một bài viết hay trên page cá nhân của TS Phan Thị Thùy Trâm– Câu chuyện của Thủy Tiên – cô gái đi qua 30 quốc gia vì câu hỏi “Việt Nam bạn có gạo ăn không?” – 1 trong những người truyền cảm hứng cho P3T

Chuyến xe tuổi trẻ-Thủy Tiên- cô gái đi qua hơn 30 quốc gia
Chuyến xe tuổi trẻ-Thủy Tiên- cô gái đi qua hơn 30 quốc gia

Tôi từng có một mong ước được cùng người yêu rong ruổi khắp Việt Nam trên chiếc xe máy nho nhỏ, thưởng ngoạn cảnh đẹp, có những ngày thư thái uống trà buổi sáng trong tiếng chim hót, ngắm mặt trời lặn buổi hoàng hôn, dọc đường sẽ ca hát, nói chuyện phiếm. Rồi bọn tôi sẽ làm một vài việc ý nghĩa, như là đến các trường Đại học nói chuyện chia sẻ về ước mơ và kỹ năng sống, như là tặng sách và xây thư viện mini cho những địa phương chưa có điều kiện, như là tìm các nhân vật với câu chuyện truyền cảm hứng thật hay ho để làm thành những videoclip cho bạn bè khắp nơi xem và học hỏi. Đó sẽ là những ngày không chỉ có rong chơi mà còn có cả những việc hữu ích cho cộng đồng.

Trong “Chuyến xe tuổi trẻ”, Vũ đặt ra 3 câu hỏi mà bọn tôi rất ấn tượng: Why not? Vì sao mình không làm chuyện này? Why not now? Tại sao không phải là bây giờ, chờ đến lúc nào nữa? Why not me? Tại sao không phải mình mà phải chờ người khác?”.

Có một câu trong quyển “Bài giảng cuối cùng” của Randy Pausch mà tôi rất thích “Chúng ta không thể thay đổi được những quân bài đã chia, chỉ có thể đổi cách chơi những quân bài đó”. Tôi nghĩ khi chạm đáy rồi thì mình chỉ còn có cách đứng dậy đi tiếp thôi. Tôi đọc sách, học đàn, học yoga và đi làm tình nguyện. Thông qua những chuyến đi, tôi nhận ra điều tôi muốn làm nhất là đào tạo con người. Tôi không cổ súy người trẻ nhất định phải làm ông này bà nọ, nhưng hãy là một người có ích và làm cho bản thân tốt hơn mỗi ngày. Tôi muốn mở một trung tâm để giúp người trẻ trang bị kỹ năng vào đời và hướng về những hoạt động cộng đồng.

Trên hành trình “Chuyến xe tuổi trẻ” chúng tôi gặp Trúc ở Đà Lạt, một cô gái đã từ bỏ công việc kỹ thuật viên nha khoa lương cao ổn định để mở chuỗi hostel nhằm thỏa mãn ước mơ được gặp gỡ bạn bè khắp nơi khi cô không thể đi khám phá thế giới vì còn vướng bận chuyện gia đình.

Chúng tôi gặp Thịnh ở Đồng Hới (Quảng Bình), chàng trai bỏ việc toàn thời gian trong một tổ chức bảo tồn thiên nhiên để mở quán cà phê chuyên tổ chức những hoạt động giúp mọi người nâng cao tinh thần bảo vệ cây cối, thiên nhiên.

Chúng tôi gặp bác Khuê năm nay đã 76 tuổi rồi nhưng mỗi năm bác đều đi xe máy mấy chục nghìn cây số để quyên góp tiền xây trường cho trẻ em nghèo hoặc mang đồ đạc đến những bản làng xa xôi ít người biết đến. Bác nói một câu mà tôi nhớ mãi: “Tuổi trẻ là phải sống không dám sợ, phải sống có ích cho bản thân và cho người khác”. Tôi có cảm giác như ở khắp nơi có nhiều người đang làm nhiều việc tốt, họ đang đốt lên những đốm lửa nhỏ, rồi dần dần những đốm lửa xích lại gần nhau và lớn lên, đất nước mình rồi sẽ có một tương lai tốt đẹp.

Tuổi trẻ là phải sống không dám sợ.

Ngày 23 – Hà Giang 24/09

Khi chúng tôi ôm nhau chia tay lên xe, Sương Vũ Tano Bộ đội sẽ sang Cao Bằng, tôi về Thái Nguyên giỗ ông ngoại, Rosie về Hà Nội và sẽ có một chuyến bay sang Bangkok vì công việc. Khi ôm tạm biệt Rosie ở bến xe Hà Giang sau một bữa ăn qua loa với mì gói lúc 4h chiều, tôi nghĩ mình đã sai. Tôi tưởng rằng mình đã quen với những cuộc chia ly, nhưng hình như không phải vậy. Tôi vẫn thấy hụt hẫng, trống rỗng và nuối tiếc, mong những ngày này có thể nào đừng kết thúc.

Thời gian với nhau dẫu ngắn nếu tính bằng ngày, nhưng nếu đo bằng trải nghiệm thì khoảng thời gian đó quả là đáng kể. 24/24 giờ bên nhau, những nơi đã đi qua cùng nhau, những chương trình đã thực hiện, những vui buồn hy vọng thất vọng, những “lần đầu tiên” với nhau, tôi biết mình khó có những ngày như thế lần thứ hai trong đời. Lại nhớ đêm Trung Thu, Tano nói bâng quơ rằng về Sài Gòn biết dịp nào gặp nhau, tôi đã thấy mình lạc một nhịp trong lòng.

Những con người này, tôi trân trọng họ biết bao nhiêu, tôi đã học và đã nhận được từ họ quá nhiều. Một Vũ hài hước tài năng, một Rosie sâu sắc kiên định, một Sương vui vẻ hiểu biết, một Tano tháo vát tình cảm, một Bộ đội quan tâm hiền lành.

Nghĩ đến việc xa bất cứ một ai cũng khiến lòng tôi buồn vô kể. Nhưng chúng tôi mỗi người đều phải bước tiếp trên con đường riêng của mình. Cuộc đời đã cho chúng tôi cái duyên gặp gỡ, nhất định chúng tôi sẽ còn cách hội ngộ.

Ngày hôm nay, vào mỗi thời điểm tạm biệt, đều có một cơn mưa.

 Nguồn bài viết: facebook – Phan Thị Thùy Trâm

Đọc nhiều tuần qua:

Trả lời